
Buổi sáng ngày 26/6, tin nhắn Củ rất khó hiểu từ Sydney múi giờ sớm, sau đó cu Bia chạy vô và xác nhận tin MJ qua đời. Ngồi lên máy và search. Để biết. Tin Tàu. Tin Mỹ. Tin giá xăng. Lại là một tin nữa. Vậy thôi.
chú thích ảnh: bệnh nhân MJ đang bị thao túng bởi bọn to béo khỏe
Sau đó là những phản ứng não lòng, sến, có phần thái quá. Lướt trên mạng, thấy MPThúy bật khóc, Mr Đàm rưng rưng ... Có những bạn ngủ 1 đêm dậy bỗng trở thành con nghiệm MJ. Có bạn sì sụp lạy một vài ngẫu tượng của MJ trong công viên. Và có nến, có hoa.
Sau đó, anh Nguyễn Tập post trên facebook:
Tap Nguyen Hết mấy em nghệ sĩ Việt Nam "bàng hoàng", "bật khóc", "choáng váng" bây giờ lại đến mấy em nhỏ "lạy sì sụp"... Chẳng biết khi nghe tin ngư dân của mình bị tụi Tàu xử tại biển, tụi nó có biết rung động một chút nào không?
Mình comment trả lời:
Ok, để nói rõ hơn tí. Chắc hồi đó a cũng có coi clip của MJ, có mấy em gào thét, khóc lóc, rồi ngất xỉu tè le. Nay MJ chết, cũng xuất hiện nhiều người như vậy. Đó là loại người có nhân cách yếu, đặc điểm là dễ bị tác động bởi ngoại cảnh. Những lời đồn thổi, đám đông gào thét, những cảnh tượng hùng vĩ có ấn tượng mạnh, sẽ tác đông lên trên những người này nặng hơn so với người bình thường. Trong quyên Tâm lý học đám đông. Gustave Le Bon nói: chính những người này là nhân tố hàng đầu để các buổi diễn thuyết, các phong trào chính trị-xã hội đi đến thành công. Họ cũng là nguồn động lực tiếp nối đến các dạng nhân cách khác vốn đáp ứng chậm hơn về mặt xúc tác.
Bởi vậy, em nêu ra câu hỏi để chỉ ra rằng: nếu nước ta muốn phát động một phong trào kháng lại cuộc xâm lăng mềm này của Tàu, thì cần phải hiểu những người này sẽ là một nhân tố cần chú ý đến. Đòi hỏi họ phải vượt quá khả năng mình là rất khó, mà phải chú ý đến cái gốc của xã hội trước. Họ chỉ là phần ngọn. Gốc mạnh thì ngọn bật cao.
Nếu ngày mai, 100 tờ báo của ta đồng loạt tố cáo Tàu, lên án bằng những mỹ từ như đã dành cho Lê Kinh Động, các đoàn thể chánh trị của ta sôi sục như đã từng sôi sục với kết quả báo cáo nhân quyền, chính những người này sẽ khóc lóc, căm hờn và cầm biểu ngữ ra đường. Quy chế, ràng buộc của xã hội thế nào thì tự người ta sẽ ràng buộc trong giới hạn ấy. Nới rộng ra tới đâu, họ sẽ tự bước ra theo tới đó. Anh cứ an tâm.
Comment của facebook chỉ cho 1000 chữ nên phải tách làm 3 lần, đã vậy khi hết giới hạn thì không báo mình biết mà tự ý cắt chữ ở phía trên. Khiến loay hoay làm mất ý, mất chữ lung tung. Có lẽ vấn đề những kẻ dễ bị kích động sẽ được đề cập trong lần sau.
Với mình, MJ cũng là một ca sĩ, như Đàm, như Sade, như Andy Gibb.... với giọng hát khá mỏng không có hơi và nhảy múa đẹp. Ca sĩ là kẻ rặn ra nhạc để mình nghe -và xem như một phần phò trợ hiện đại. Những thứ lăn tăn còn lại dành cho bọn đầu cơ danh tiếng khai thác. Bọn chúng đào được bao nhiêu đô la từ những mỏ vàng đó thì đào, phần mình có mấy búp cải non giải sầu qua ngày là đủ.
Nhìn lại, khi đánh giá về con người, nhân cách của gã MJ rõ ràng mình bị ảnh hưởng của media. Trong đầu của mình khoác cho MJ bộ áo của một tay nghệ sĩ sắp hết thời cố gắng lấy lại celebrity skin (dù real skin của gã đã bị tẩy mòn) bằng những màn ẵm con chìa ra ban-công, mua cây đàn trắng của Lennon hay cưới con gái Presley. Từ khoảng cuối những năm 80, gã có hơi hướm tâm thần phân liệt khi bắt đầu từ bỏ màu da, hủ hóa với trẻ con, ăn xài như hạm ...
Thế rồi, đọc được từ blog Lung Vu:
Một chi tiết mình cảm nhận rất rõ khi xem cuốn phim này đó là một hình ảnh chú bé Michael – từ giọng nói, hình thức, ăn mặc, đến những suy nghĩ của anh, đều toát nên một Michael thiếu nhi chứ không phải người trưởng thành. Mình không biết điều gì đã xảy ra với Michael: bệnh tâm thần, thay đổi tâm lý bất thường? Có lẽ chỉ có bác sĩ/nhà tâm thần học may chăng mới có câu trả lời. Ngay cả cái cách mà anh này chơi với con và nói chuyện về con cũng như là 1 đứa trẻ với 1 đứa trẻ chứ không phải một người cha với con. Hiện lên là một hình ảnh Michael ngây thơ và quá tốt bụng và mình không thể hình dung nếu anh có thể làm hại người khác. Michael đã bị một hội chứng bệnh nào đó khiến anh thích sống cuộc đời là 1 ấu nhi hơn là 1 người trưởng thành. Và có thể cái việc chơi với những đứa trẻ chỉ là nhu cầu rất tự nhiên.
Trong lòng lại một lần nữa thay đổi chiếc áo khoác của MJ. Mấy lời nhận xét của Lung Vu cũng rất ư có lý. Nhân chi sơ tính bản thiện, nếu quả thật gã giống như một đứa trẻ to xác thì khá nhiều tội lỗi được xí xóa. Một điển hình con tốt thí của công nghệ biểu diễn khi đẩy đứa trẻ nổi tiếng quá sớm lên đỉnh cao danh vọng ảo. Mọi bộ phận của nền công nghệ biểu diễn (bao gồm cả media) thượng tôn mục tiêu số 1 là kiếm tiền. Để có tiền, hệ thống đó cần đẻ ra một kẻ nổi tiếng. MJ không thể thích ứng với cuộc đời bình thường và dần dần biến thành một kẻ bị thiểu năng về nhân cách. Vấn đề hủ hóa được giải quyết gọn bằng lý giải về một ca đẹp tìm lại tuổi thơ bị đánh cắp. Cuộc sống hẹp trong xã hội thượng lưu da trắng chiếm đa số, bản thân MJ là một người thiếu học vấn và ít được đào luyện về bản lĩnh, thế là vấn đề màu da được giải quyết. Cứ theo đà nhất sự thông này thì vạn sự sẽ thông.
Sau một sáng nghiền ngẫm với ý nghĩ được mớm từ blog kia, chiều nay mình sực tỉnh. Hình như, vâng, hình như, một lần nữa mình lại bị tẩy não bởi media. Sau nạn nhân F1 Lung Vu bị ABC chanel trù ếm thì mình là kẻ tội đồ F2. Cho dù biết là bị tông tơi tả bởi chiếc xe đò truyền thông mình cũng không thể tìm ra đường đào thoát. Nghi ngờ với nguồn và cả đầu ra thông tin, đặt dấu hỏi cho mọi minh xác có thể đạt được, hôm nay cảm thấy rõ hơn mình như là một nạn nhân của sự ngập tràn media. Đúng hay sai ? J.P Satre nói: đúng và sai tách biệt khỏi nhu cầu con người. Bởi vậy, đi tìm trả lời tuyệt đối thì đúng là đồ ngu. huhu, nhưng mà cũng đau đầu.
Có thể nói mình chả hơn gì MJ và đồng bọn nổi tiếng của gã. Về mặt bất lực.